Chúng tôi đến Chicago vào buổi chiều ngày 23 tháng 5. Trái hẳn với từ ngữ “windchill” in hằn trong trí, thời tiết hôm nay tại Chicago rất oi ả. Theo xe về khách sạn Four Points, lên pḥng, tôi vén màn nh́n ra hướng phi trường O’Hare; mặt trời đang lặn và máy bay lên xuống như những cánh chim đen đang t́m về tổ ấm. Các anh chị “đệ nhị Thiên Xứng” cũng đang t́m về một tổ ấm sau vài năm xa cách để gặp nhau, hàn huyên chuyện cũ, chuyện mới và để cùng nhau du ngoạn vài ngày tại Chicago.

Xuống pḥng khánh tiết, ăn vài miếng Pizza cầm hơi, chào hỏi các chị đôi câu, tôi trốn lại về pḥng. Dạo này tôi kén ăn, biếng nói nên hay trốn, chắc các chị cũng thông cảm cho. Có khi chỉ cần nh́n thấy nhau, gửi cho nhau một nụ cười, thấy ai cười lại với ḿnh là một điều an ủi lớn.

Buổi sáng hôm sau, chúng tôi ba người: Tuấn, Nga và Dung (em gái của Nga) cùng ăn điểm tâm với TX2 Nguyễn Xuân Diên và con trai là Quân. Nga và Dung phải gọi Thầy NXD là thầy v́ ngày xưa anh Diên dạy lớp toán khi Nga học Đệ Nhất C tại trường trung học Thánh Tâm Nha Trang. Quân giống hệt cha ḿnh ngày ông ta c̣n trẻ, đẹp trai và được nhiều cô học tṛ chiêm ngưỡng (chỉ chiêm ngưỡng thôi v́ thầy đă lập gia đ́nh). Sự có mặt của anh là do Nga kỳ kèo rủ rê măi. May thay anh rất vui khi gặp lại bạn cũ và các anh TX2 cũng rất vui khi gặp lại anh. Quân săn sóc bố ḿnh và cả bạn của bố thật là hào phóng và chân t́nh. Cám ơn anh Diên và Quân rất nhiều.


 

Buổi sáng, chị Thúy, vợ anh Lộc, chị Cúc vợ anh Minh và tôi cắm hoa vào b́nh để trang hoàng pḥng tiệc, các chị thật khéo tay, tôi làm theo các chị và giữ chân thợ phụ.

Tối đại tiệc trang trọng, lịch sự và vui vẻ. Các anh Minh, Lộc, Côn, và thêm các anh chị trong ban tổ chức bận rộn với nhiều nhiệm vụ khác nhau. Anh Oanh làm nhiếp ảnh gia, chụp h́nh cho từng cặp vợ chồng, bạn bè thân hữu và hai nhóm nam, nữ. Công việc ấy rất nặng nhọc v́ xưa kia chúng tôi cũng từng đảm nhận nhiệm vụ tương tự. Các chị ai cũng đẹp trong tà áo dài xanh quư phái hay bộ áo tây phương lộng lẫy. Các anh cũng đẹp trai không kém trong bộ âu phục, người nào cũng vui tươi, hát ḥ, khiêu vũ náo nhiệt. Tôi cũng ráng thu hết hơi sức tàn tạ của ḿnh để lên hét hai bài hát do ḿnh sáng tác để các anh chị bị điếc tai cho vui. Nói vậy chứ các anh chị khóa 19 luôn luôn khuyến khích cuộc đời văn chương của tôi, nên bây giờ tôi phải phô trương cho các anh chị thêm một khía cạnh khác của đời ḿnh, mà không sợ bị đàm phán v́ biết là ai cũng yêu thương ḿnh.

Sáng 25, chúng tôi cùng nhau đi thăm viếng Chicago. Xuống khỏi xe tại đường  E. Solidarity Dr.,gần Shedd Aquarium, chúng tôi được nh́n thấy cảnh thành phố Chicago bên kia bờ hồ Michigan và chụp h́nh thỏa thích v́ cảnh rất đẹp. Sau 30 phút, xe chạy qua Soldier Field (football stadium), các anh chị được xuống mười phút chụp h́nh rồi lại đi qua Buckingham Fountain. Tuy trời nóng nực và nắng gay gắt, ai cũng hăng hái chụp h́nh kỷ niệm. Chị Linh, phu nhân của anh Khánh, mang một cái máy ảnh lớn, ống kính vừa dài vừa nặng, thế mà chị chụp h́nh rất hăng hái cho mọi người trong buổi trưa nắng cháy. Khâm phục chị quá, phải có sức khỏe và đam mê cuồng nhiệt mới làm được chuyện ấy.


 

Rời Buckingham Fountain, xe đưa chúng tôi qua E. Randolf Street để đến Cloud Gate. Cloud Gate là một biểu tượng khá quan trọng, biểu tượng cho thành phố Chicago cũng như Golden Gate Bridge của San Francisco hay The Gateway Arch của St. Louis v.v. V́ xe đậu xa, chúng tôi phải đi bộ ṿng ngă sau qua Jay Pritzker Music Pavilion, nhạc viện được kiến trúc sư Frank Gehry vẻ kiểu. Từ vị trí này chụp ảnh Chicago rất đẹp.

Cloud Gate là một kiến trúc của điêu khắc gia người Anh, gốc Ấn tên là Sir Anish Kapoor. Mô h́nh này c̣n được gọi là “The Bean” v́ h́nh dạng giống hạt đậu. Không phải cấu tạo bằng kính như thoạt nh́n, mà bằng 168 mảnh stainless steel gắn lại với nhau  rồi mài giũa thật kỹ nên không thấy đường nối. Mô h́nh sáng loáng  giống như kính tráng thủy ngân nên phản chiếu vạn vật rất thích thú. Du khách thường đi ṿng hoăc xuyên qua bên dưới để chụp ảnh đủ kiểu. Trong khi chờ đợi bạn, các anh chị tụ tập trong bóng mát nghĩ ngơi và chuyện tṛ. Tôi chỉ đường cho chị Linh đi chụp ảnh thêm ở Crown Fountain. Crown fountain cũng là một địa điểm rất hay, đài phun nước này được kiến trúc sư Jaume Plensa họa h́nh. Đài gồm có hai tháp tại hai đầu của một hồ đá hoa cương đen. Tháp làm bằng các viên gạch thủy tinh để có thể chiếu h́nh như máy vô tuyến truyền h́nh. H́nh ảnh là những khuôn mặt lớn diễn tả nhiều trạng thái tâm hồn khác nhau. Từ tháng tư đến tháng mười, có ḍng nước chảy ra từ đôi môi của người trong h́nh. Trẻ con cũng như người lớn thường nghịch nước ở đây v́ vừa vui vừa mát.

Qua Navy Pier, chúng tôi xuống thuyền đi ngắm các ṭa nhà chọc trời hai bên ḍng sông Chicago. Thay v́ đi bộ đau chân, mỏi gối và mỏi cổ, chúng tôi ngồi thong dong trên thuyền ngắm cảnh vật. Quân mua bia đăi các chú bác, Tuấn và tôi th́ chỉ biết nhậu coca cola mà thôi. Thiên hạ sợ nắng đứng chen chúc nhau dưới mấy tấm bạt; nhờ có cái mũ, tôi ngồi ghế ngoài nắng chụp ảnh suốt chuyến du hành.

Chiều hôm ấy, khi về lại khách sạn, trong máy lạnh mát rượi, tôi không muốn đi đâu cả. V́ thế chúng tôi xuống tiệm ăn của hotel để ăn tối. Thức ăn cũng khá ngon miệng v́ đói bụng. Chúng tôi đi du lịch nhiều nên ăn uống cũng dể dăi, no bụng là tốt rồi.

 

Ngày 26, chúng tôi lên đường đi thăm chùa Hindu tại thị xă Bartlett, cách khách sạn 27 dặm.  Chùa tên là BAPS Shri Swaminarayan Mandir. Bên cạnh Mandir là một trung tâm văn hóa và tiệm sách, gọi là Haveli. Chúng tôi phải gửi giày dép và máy ảnh bên ngoài trước khi vào nghe thuyết tŕnh tại Haveli. Gổ lót tường nội thất của Haveli được chạm trổ rất công phu bởi thợ thủ công nghệ. Thợ rất khéo tay, mới nh́n cứ tưởng là làm bằng máy th́ mới thăng bằng đều đặn như vậy, tôi chăm chú nh́n măi nhưng không thấy lỗi lầm hay t́ vết nào cả. Sau đó chúng tôi đi xem Mandir. Chùa chính được xây bằng đá cẩm thạch đẻo gọt bằng tay của xứ Ư và đá hoa cương của Thổ Nhỉ Kỳ. Nội điện tỏa ánh sáng trắng xanh, các tượng thờ mặc áo quần dát vàng ngọc rực rở như tài tử trong phim Ấn Độ. Có một nữ nhân viên mặc trang phục cổ truyền đi tuần hành trong hành lang để ngăn ngừa du khách chụp ảnh lậu. Tín đồ nam nữ quỳ trên sàn đá mát lạnh để cầu nguyện và chờ giờ hành lể. Thăm chùa xong, các anh chị đứng trước Haveli chụp chung tấm ảnh kỷ niệm, rồi tản mác trong khuôn viên để chụp ảnh trước đài phun nước với nhau và cho nhau. Anh Phan Hồ Hải dạy tôi cách chụp slow motion bằng điện thoại cầm tay, rất vui v́ thấy được nhiều chuyển động gần giống như video. Đúng là đi một ngày đường học được một sàng khôn. V́ thế tôi cứ đi hoài, mong học được thêm nhiều thứ nữa.

Buổi trưa, chúng tôi dùng bữa tại Portillo’s thuộc thành phố Schaumburg. Tuy là tiệm bán hot dog, sandwich, burger, salad như tiệm ăn nhanh nhưng thật ra không nhanh chút nào v́ người ăn quá đông. Tiệm được liệt kê trong Trip advisor là một trong những tiệm ngon hàng thứ 3 trong số 281 tiệm ăn tại thành phố Schaumburg.

V́ trời quá nóng bức và xe cần phải trả đúng giờ nên một nữa số người chọn đi về khách sạn nghĩ ngơi thay v́ đi thăm thành phố Chicago. Bước vào pḥng ngủ mát mẻ, ba đứa chúng tôi leo lên giường, làm một giấc ngủ miết cho đến 8 giờ mới ḅ xuống ăn cơm tối.

Buổi sáng chủ nhật là ngày phải chia tay” anh đi đường anh, tôi đi đường tôi – nhưng t́nh nghĩa chúng ta không phải chỉ thế thôi!” cho nên bịn rịn hết sức. Người đi sớm, kẻ đi trể cho nên lúc nào pḥng khánh tiết của khách sạn cũng có mặt các Thiên Xứng 2, cả nam lẫn nữ. Người bay về nhà, kẻ c̣n ở lại. Một nhóm đi theo anh Vạn lên Mineapolis  chơi nhà anh Mến, c̣n Tuấn, Dung và tôi th́ sẽ mướn xe đi du lịch và thăm viếng những tiểu bang ḿnh chưa từng đến tại vùng Midwest. Trong lúc chờ đợi giờ khởi hành, anh chị Khiêm đưa ra một hộp bánh lớn, thế là các bà có đồ nhắm lai rai cho tới khi phải dời gót ngọc.

Sau khi tôi và Tuấn đem được chiếc xe thuê từ phi trường về khách sạn th́ những người cuối cùng cũng vừa ra đi, trả lại cho khách sạn một sự yên lặng năo nề, buồn bă. Tôi nhớ lại một câu ḿnh đă hát hôm qua:

Thôi xót xa, ngày thơ đă qua rồi - trên lối xưa ngàn năm vẫn mây bay…”

Hai năm sau có c̣n thấy lại nhau không? hay như bóng mây bay qua một cơi trời nào khác? Xót xa cũng không làm ǵ được, trong tim của chúng ta bây giờ chỉ c̣n chút kỷ niệm này để cưu mang. Cám ơn anh chị Lộc và ban tổ chức đă cho chúng ta những ngày thật thân ái và tươi vui.

Tôn Nữ Thu Nga

Tháng 6 ngày 12, 2018- San Dimas, California.

  TRANG CHÍNH   TRANG TRƯỚC