Tôn Nữ Thu Nga

 

Chiều chủ nhật, trời thành phố Hobart âm u buồn, cây lá mới chớm màu thu. Đứng sau cửa sổ pḥng ngủ tầng lầu thứ chín của khách sạn, tôi nh́n các mái nhà đủ màu và những ngọn tháp chuông nhà thờ cổ kính san sát bên nhau. Xa xa, biển màu xám bạc, nhạt nḥa trong tia sáng mặt trời chiều. Hobart là thủ phủ của đảo Tasmania, một tiểu bang của Australia và c̣n là thành phố cổ thứ nh́ của quốc gia này, sau Sydney.

Xuống phố t́m chỗ ăn tối. Mùa hè vừa hết, du khách không nhiều, chiều chủ nhật buồn gợi nhớ bài ca “Lời buồn thánh”, phố xá đ́u hiu, lác đác vài bộ hành, tiệm đóng cửa gần hết; ngang qua tiệm pizza, chú bé giữ quầy ngồi ngáp vặt. Đường Macquarie đổ dốc thoai thoải ra vịnh, quẹo theo đường Murray và Sullivan Cove. Đây là khu du lịch chính nên các tiệm ăn c̣n mở cửa đến khuya. Tại Salamanca, công viên cây cỏ xanh, băng ghế rải rác, đèn giăng lấp lánh trên các ngọn cây thật hấp dẫn nên chúng tôi đi bộ qua hướng ấy. Quanh công viên, các nhà hàng sang trọng, bàn ghế bày ngoài đường. Đang tần ngần chọn tiệm, bỗng dưng tôi thoáng thấy được hàng chữ Vietnamese Kitchen, mừng quá tôi kéo anh Tuấn đi về hướng đó v́ biết anh thích đồ ăn Việt. Hai đứa dắt nhau vào tiệm, chủ nhà hàng tưởng chúng tôi là khách ngoại quốc, nên chào bằng tiếng Úc. Hay thật, không ngờ ḿnh hiểu được tiếng Úc! (người Úc nói tiếng Anh khó nghe lắm, nhất là người đồng quê). Mở miệng nói tiếng Việt th́ thấy nụ cười cô bán hàng tươi thêm một chút. Không biết v́ được gặp đồng hương hay sao mà anh Tuấn được chị chủ quán xào cho một đĩa rau tươi, trang điểm bằng những con tôm ngon lành.Trong lúc ăn tôi thấy có năm cô cậu người Việt vào quán, họ là các sinh viên Việt Nam qua du học tại đại học Hobart. Thấy họ gọi phở, tôi cũng đ̣i ăn thử, chị chủ quán cho biết trước là phở ở đây không có đủ rau như bên đất liền nhưng v́ thèm mùi phở, tôi cũng chấp nhận. Cô gái bán hàng bưng ra cho tôi một tô phở tái, mùi vị đậm đà, thịt mềm và tươi, chỉ thiếu lá quế. Đi du lịch nhiều, chúng tôi rất dễ chịu trong vấn đề ăn uống, tuy nhiên đến xứ nào chúng tôi cũng hay t́m phở, vừa như một tṛ chơi thích thú, vừa để ăn cho đỡ nhớ mùi vị quê hương. Ăn xong, chị Oanh, chủ quán đến ngồi nói chuyện với chúng tôi, lúc ấy tôi mới biết được chị quen người bạn rất thân của Tuấn đang sống ở Melbourne là anh Nguyễn Kư Thành. Chị Oanh mời chúng tôi đến nhà ở nhưng v́ thời gian rất eo hẹp nên chúng tôi rất tiếc không được gặp lại chị sau bữa ăn tối hôm ấy.

Sáng thứ hai, Tuấn và tôi mướn xe đi chụp ảnh Tasmania. Lần đầu tiên lái xe bên trái nhưng anh Tuấn điều khiển xe thật vững, tôi chỉ cần nhắc nhở anh chút xíu khi chạy trong thành phố, ra đến xa lộ cũng th́ giống như xa lộ Mỹ. Thỉnh thoảng, anh cần làm dấu quẹo phải hay trái th́ cái quạt nước lại quay lên làm tôi cười nắc nẻ (v́ hai bộ phận này ngược lại với các xe bên Mỹ).

Theo hướng Lyell Hwy, chúng tôi lên New Norfolk để viếng Mount Field National Park. Đây là một công viên quốc gia xưa và đẹp, phong thủy hữu t́nh tạo ra do băng hà hàng triệu năm trước. Đường về đây, băng qua nhiều làng mạc, đồng cỏ và thung lũng thơ mộng. Từng đàn cừu ăn cỏ trên cánh đồng vàng, dưới các hàng cây cao vút, lá trở màu thu. Xa xa rặng núi tím in trên bầu trời xanh bềnh bồng mây trắng. Những căn nhà trồng hoa thược dược đủ màu trong sân, làm tôi ngẩn ngơ thèm muốn được dừng lại ngắm cho thỏa ḷng. Khu nghĩa địa nho nhỏ trước nhà thờ xưa cũng đẹp, nên chúng tôi ngừng lại chụp h́nh. Thời tiết tại đây rất bất thường, khi mưa rào rào lành lạnh như mùa đông, đi một lúc th́ nắng rực rỡ, qua một chút nữa th́ d́u dịu man mát mùa thu. Tại Mount Field, nắng nhẹ hanh hanh, chúng tôi vác ba lô và chân ba càng đi vào rừng. Nói là vào rừng nhưng đường đi rất tốt và bằng phẳng, người tàn tật ngồi xe lăn cũng có thể vào được. Các vị trí ngắm cảnh chỉ cần đi bộ chừng 5 đến 20 phút. Dọc đường, cây dương xỉ cao lớn lá che trên đầu; các cành thông lớn bao phủ bởi rêu xanh và tơ hồng; một loại cây khuynh diệp cao nhất thế giới có thể t́m thấy tại đây. Rạch nước trong veo chảy róc rách qua kẽ đá, dưới các cành dương xỉ và thân cây mục. Cái ao nhỏ phản chiếu h́nh ảnh vạn vật xanh, tối, huyền bí. Thác nước Russell, một trong những danh lam thắng cảnh nổi tiếng của Tasmania, chảy dạt dào trên các tầng đá đen. Chung quanh thác, cây xanh vươn ngọn t́m ánh sáng, giữa suối, chùm cây non mảnh mai, xanh tươi mọc trên các mô đá đen. Ngắm suối và chụp ảnh một hồi lâu mà tôi vẫn luyến tiếc không muốn rời. Dùng dằng cất bước, tôi buộc phải ra đi v́ địa điểm sắp tới là Cradle mountain c̣n xa lắc và chúng tôi muốn đến đó trước khi trời tối để t́m chỗ ngủ.

Ra khỏi Mount Field, nhập vào lại A10 hướng tây bắc, đường rất tốt, ít xe cộ. Hai bên xa lộ, đồng cỏ mênh mang mọc rải rác nhiều cây khô h́nh thù kỳ lạ, vươn cành trơ trụi lên trời xanh, xa nữa là rừng thông chạy dài tới tận rặng núi. Anh Tuấn vừa lái xe vừa ngắm cảnh, tôi th́ được ngủ những giấc ngăn ngắn.

Đường A10 hoặc c̣n gọi là Lyell Hwy chạy từ phía đông Tasmania (phố Hobart - bên bờ Tasman Sea), qua phía tây của Tasmania (phố Strahan- bên Southern Ocean). Dừng lại Derwent Bridge, thăm hồ St. Clair nằm về phía Nam của Cradle Mountain - Lake St. Clair National Park. Đây là một vị trí tốt khởi điểm cho các chuyến đi rừng, leo núi, cắm trại bên hồ, chèo thuyền, đi du thuyền hoặc chỉ đi bộ ngắm cảnh cho những kẻ không có nhiều th́ giờ như chúng tôi. Nước hồ trong vắt mát lạnh, con đường ṃn quanh hồ im mát dưới bóng thông xanh, tôi đứng ngắm và chụp ảnh các đóa hoa thông vàng, h́nh thù như cái bàn chải rửa chai lọ. Những chú chim trên cành hót líu lo, ánh nắng vàng lốm đốm trên đường, trên mặt. Tôi hát bài “Nắng thủy tinh” thật to, Tuấn suỵt suỵt: “Ê, hát dở quá, mấy người cắm trại dọn lều về hết rồi ḱa!”

Chạy tiếp Lyell Hwy, chúng tôi băng ngang giữa hai National Parks, phía nam là Franklin -Gordon Wild Rivers, phía bắc là Cradle mountain - Lake St. Clair. Dân xứ Úc dài hơi quá, tên công viên nào cũng dài ḷng tḥng. Xe băng qua rừng thông  trùng điệp ngút ngàn, chỗ nắng chói chang, chỗ tối tăm bóng mát, Tuấn phải bỏ kính râm ra mới lái xe được.  Thấy bảng chỉ đến thác Nelson, anh quẹo vào sân đậu xe, ngay bên xa lộ. Xuống xe, nh́n trời nh́n đất một chút, ḷng hơi ngần ngại v́ mặt trời đă xuống thấp, bóng chiều nhạt nḥa và không khí mát lạnh. Sợ anh đổi ư, tôi vác máy vội vàng chạy vào con đường dẫn ra suối. Bảng chỉ dẫn cho biết đi mười lăm phút th́ tới suối, con đường rất tốt, lắp bằng các mảnh ván ngang, bên trên che một lớp lưới kẽm đề pḥng sự trơn trợt, v́ đây là khu rừng mưa nhiệt đới, luôn luôn ẩm ướt rêu phong. Rừng cây rậm rạp tối tăm, lâu lâu có khoảng sáng giữa các cành cây thưa, vừa đi vừa run trong bụng v́ không có ai ngoài hai đứa chúng tôi cả. Anh Tuấn cứ nài nỉ tôi trở ra và tôi cứ giả bộ điếc, đi thoăn thoắt, không ngó quanh quẩn chi cả. Thấy vợ ḿnh ĺ quá và chắc cũng thương hại cho cái tánh mê chụp ảnh của mụ vợ cứng đầu nên anh lật đật chạy theo càu nhàu: “Đi chậm lại không thôi đau chân thêm bây giờ, đi chầm chậm thôi. Tôi vốn bị đau đầu gối, đi đâu cũng chậm chạp, chỉ đi nhanh khi muốn chụp ảnh, đó là một đề tài để anh chọc ghẹo tôi măi.

Chỉ mười lăm phút mà sao lâu quá chừng, vừa đi tôi vừa lắng tai nghe các tiếng động trong rừng, có con thú vật nào nhảy ra th́ chắc đứng tim mà chết. Sợ bị anh Tuấn bắt đi ra, tôi nói láo: “Nghe tiếng nước chảy rồi, chắc c̣n vài phút nữa.” Anh chau mày, lắng nghe và bảo: “Xa lắm, thôi đi ra đi.”- “Không xa đâu, quẹo qua đây là thấy liền.” May phước cho tôi, lúc này tiếng nước chảy ào ào vang vọng trong khu rừng vắng ; sau khúc quanh, thác Nelson hùng vĩ hiện ra. Nước từ trên đầu thác tỏa từng nhánh nhỏ, mong manh như nếp khăn voan, trên mái tóc đen xơa vai nàng thiếu nữ. Nền đá đen điểm trang những nhánh cỏ xanh mướt giữa muôn ḍng nước trắng. Vội vă chụp vài tấm ảnh, chờ anh Tuấn dùng xong chân máy, tôi mượn chân, điều chỉnh tốc độ thật chậm, khẩu độ thật nhỏ để lấy được chi tiết và làm ḍng nước chảy mướt như lụa. Bấm vài tấm h́nh nghệ thuật xong, cất cái máy lớn, lôi cái máy nhỏ trong túi quần ra, nhờ anh Tuấn  chớp cho cái h́nh kỷ niệm, cười mím chi cọp, che đầu bằng cái lá dương xỉ lớn. Tôi chụp h́nh anh Tuấn vác bị gậy, đi như con gấu trong rừng tối om rồi ba chân bốn cẳng chạy ra xe tiếp nối cuộc du hành.

Chương tŕnh nghỉ qua đêm tại Cradle Mountain không c̣n thực hiện được v́ mặt trời đă xuống quá thấp, chúng tôi đổi hướng qua Strahan. Tôi c̣n có thêm một hy vọng là nếu đến Strahan lúc mặt trời lặn, tôi sẽ có một cơ hội mới để chụp ảnh. Những mưu sự trong trí tôi, hoàn toàn bí mật v́ nếu anh Tuấn biết được, anh ta sẽ mổ xẻ, phân tách, đo lường rồi than phiền. Nếu ảnh chỉ biết nghe lời vợ và lái xe theo lời chỉ dẫn th́ mọi sự đều ḥa b́nh, an lạc.

V́ thế, trong lúc Tuấn lái xe từ thác Nelson qua Queenstown, tôi cứ nh́n mặt trời, cầu khẩn cho nó xuống chầm chậm một chút để tôi được chụp ảnh hoàng hôn. Xe chạy măi qua con đường núi nhỏ, đến Strahan th́ trời tối mịt. Chạy quanh phố mấy ṿng kiếm khách sạn, chỗ nào cũng hết pḥng, ḷng tôi bắt đầu lo lắng. Ngủ trong xe không có ǵ để tôi ngại ngần hăi sợ cả, tôi chỉ sợ là ḿnh không thể nào ngủ được mà phải thức để lắng nghe những lời than phiền, cằn nhằn của ông xă suốt đêm th́ chắc là phải nhảy xuống biển tự vận mất. Tuy nhiên, trời không phụ ḷng những người mê nhiếp ảnh, chỉ mười lăm phút sau, tôi được vào một căn pḥng tuyệt đẹp, trong một căn nhà kiểu Victorian trắng, ngay trước biển, dĩ nhiên là phải ngậm ngùi móc hầu bao ra mộtsố tiền lớn hơn mức dự trù. Bước vào pḥng, chúng tôi quên ngay mọi chuyện v́ căn pḥng quá đẹp và sang, tấm khăn trải giường lụa xanh vừa êm vừa mát, pḥng tắm rộng thênh thang lót đá cẩm thạch, ṿi nước nạm vàng, đủ loại xà bong trong các b́nh cá nhân xinh xắn. Giờ này, bụng đă cồn cào, chúng tôi đi bộ ra cầu tàu ăn tối. Gió biển lạnh tê tái, bụng vừa đói nên càng run hơn. Chọn tiệm ăn hấp dẫn nhất, chúng tôi vào ăn sản phẩm biển của Tasmania. Nh́n đĩa thức ăn khổng lồ người hầu bàn vừa dọn ra, chúng tôi nh́n nhau cười, biết rằng là khi ăn xong thế nào cũng chết v́ bội thực. Quả thật, ráng ăn thật nhiều mà cũng chỉ hết nửa dĩa. Về lại pḥng, dù đă khuya, mà vẫn tiếc là phải đi ngủ, tôi ráng chong đèn đọc sách, cho đến lúc bị rầy mới hậm hực tắt đèn.

 

Buổi sáng đến thật nhanh sau một đêm ngon giấc, Tuấn vén rèm nh́n ra biển, anh kêu lên:

-Ngoài kia sương đẹp quá, anh phải đi chụp ảnh!

Biết tánh tôi thích ngủ nên anh không thèm rủ tôi đi. Anh lục đục sửa soạn máy và mặc quần áo thật nhanh, không đầy năm phút anh đă chạy mất. Nhiếp ảnh gia nào cũng vậy, khi thấy b́nh minh, hoàng hôn, sương dâng, mây phủ... họ phải chụp lấy ngay cơ hội đặc biệt để có những tấm ảnh đẹp.Những khoảng thời gian ấy thường trôi qua thật mau. Khi anh đi rồi, tôi cũng không ngủ được nữa, ḷng ấm ức, vừa muốn trùm mền lại, vừa muốn dậy đi theo. Lê tấm thân lười ra vén màn cửa nh́n một thoáng cho đỡ buồn, tôi vội vă quay vào pḥng tắm, năm phút sau tôi cũng đă ở ngoài sân. Chân giẫm trên bờ cỏ lóng lánh sương mai, tai và mũi tê cóng v́ lạnh. Nâng cái máy ảnh lên, tôi mê mẩn chụp những tấm ảnh sương mù bay trên vịnh Macquarie, vương vấn trên những con thuyền nằm im trên nước, những con chim xoải cánh bay trong sương sớm, những cầu tàu nhỏ vắng lặng, buồn hiu và cánh hoa hồng mới nở điểm sương long lanh trên nụ hàm tiếu. Tôi đi bộ trên con đường ven biển ṿng quanh ngọn đồi vắng vẻ, chụp ảnh mấy con vịt bơi chậm chậm bên nhau gần bờ, tôi cảm thấy bước chân ḿnh cũng lâng lâng dưới màn sương mờ nhạt.

Khi nắng lên cao, tôi trở về pḥng, thu xếp hành lư lên đường, ḷng luyến tiếc v́ muốn có thời giờ nhiều ở thành phố này nhưng chương tŕnh chỉ có hạn, tôi tự hỏi không biết đi bao nhiêu năm tháng nữa ḿnh mới thỏa mộng giang hồ?

Theo quốc lộ B27 qua A10 rồi đến C132, đường chạy hai chiều, qua các làng mạc nhỏ, đồng cỏ vàng ngút ngàn lác đác cây khô, cành trắng bạc trơ trụi, vươn cao như muốn níu lại những cụm mây trắng bồng bềnh trên trời xanh. Đường C132 dẫn vào Cradle Valley, phần chính của công viên quốc gia- Cradle Mountain National Park - Tại trung tâm hướng dẫn du khách, chúng tôi mua vé vào thăm công viên- Vừa mới bước ra cửa th́ thấy con đường dẫn xuống Pencil Pine Falls, chỉ cần đi bộ vài phút, chúng tôi đă thấy thác nước dưới thấp, ba ḍng trắng ào ào đổ xuống vực sâu. Các du khách bấm máy ảnh tới tấp bằng “point and shoot”. Chúng tôi từ từ lựa vị trí tốt, x̣e chân ba càng bấm vài tấm h́nh cho đỡ ghiền. V́ biết rằng lúc này ánh nắng quá gay gắt, độ tương phản quá nhiều, quanh thác cây cỏ hơi khô héo xác xơ, rêu úa vàng buồn bă, h́nh sẽ không đẹp mấy!

Con đường nhỏ dẫn vào “Dove Lake”chừng 8.5km, ngoằn ngoèo với các khúc quanh rất ngặt. Vừa bước ra khỏi xe, tôi đă thấy một cơi mênh mông xanh biếc của nước và trời. Phía bên kia bờ hồ, núi Cradle với hai đỉnh đá lởm chởm màu xám tím vươn ḿnh trên bầu trời xanh trong vắt không một bóng mây. Vác đồ nghề trên lưng, chúng tôi men theo con đường ṃn đi xuống mé nước. Quanh hồ có nhiều tảng đá, tôi muốn kiếm một chỗ bằng phẳng có thể bày thức ăn và phụ tùng máy ảnh. Vừa ngó dáo dác t́m chỗ nghỉ, một ông cụ du khách gọi tôi:

“Ngồi chỗ này nè, có người nhiếp ảnh gia vừa mới nói cho tôi biết vị trí này chụp h́nh rất lư tưởng.”

Tôi cám ơn ông cụ khi thấy ông đứng dậy nhường chỗ cho chúng tôi. Ông ấy thật tử tế, thấy tôi vác chân ba càng, nhận ra ngay chúng tôi là dân mê chụp ảnh.

Quả thật, đây là một vị trí rất tốt, núi Cradle phản chiếu toàn diện trong hồ. Những tảng đá trong nước soi rơ nét v́ gió lặng. Chỉ tiếc trời không có chút mây nào cả.

Vừa ăn vặt, vừa chụp ảnh lai rai, tôi chờ cho các đám mây trắng sau núi bay lên cao... nhưng “mưu sự tại nhân, thành sự tại thiên”. Lần này trời chẳng ch́u người, chờ cả giờ, mây bị gió thổi bay hướng khác, mặt nước sóng nổi lăn tăn, núi không c̣n phản chiếu nữa.  Tôi cũng đành móc túi lấy ra cái máy nhỏ “point and shoot” nhờ du khách chụp cho chúng tôi vài tấm h́nh kỷ niệm.

T́m về phía Tây Bắc thăm Devonport. Thành phố biển hiền ḥa, sạch sẽ, đường rộng răi chạy xe thoải mái. Chúng tôi ra bờ biển, thấy tàu du lịch Spirit of Tasmania hai màu trắng và đỏ đang cập bến. Theo đường biển ngắm các ṭa nhà kiểu Victorian màu sắc xinh xắn trên đường Victoria, và lên thăm ngọn Hải Đăng tại Mersey Bluff. Ngắm biển chút xíu đă thấy đói bụng, chúng tôi về lại phố, kiếm thức ăn nhanh để có thêm giờ xuống Launceston.

Launceston là thành phố kỹ nghệ tại phía bắc của Tasmania. Ngay giao điểm của ba ḍng sông North Esk, South Esk và Tamar và cũng là thành phố rộng thứ hai sau Hobart. Thành phố này tạo dựng năm 1804, tên gọi theo một thành phố bên Anh Quốc, tại cửa sông Tamar; năm 1805 Launceston được di chuyển đến địa điểm hiện tại, trở thành một thành phố thương mại và du lịch chính của miền bắc Tasmania.

Quanh quẩn trong phố chính hồi lâu, vào buổi xế, ánh nắng chói ḷa, khung cảnh phơi bày ra những nét tương phản, không thấy có ǵ thơ mộng, chỉ có nhà phố xe cộ và công xưởng. Chúng tôi quyết định đi ra khỏi thành phố, về vùng quê.

Hy vọng được hưởng một buổi chiều tĩnh lặng, u nhă tại làng quê, chúng tôi trở lên xa lộ, hướng phía nam trực chỉ. Băng qua các vườn trồng nho, những cánh đồng vàng rơm óng ả dưới nắng chiều có đàn cừu nhẩn nha gặm cỏ. Tại một cánh đồng rơm, ẩn sau hàng cây phong, người nông gia nghịch ngợm nào đó đă chồng chất các khối rơm lên nhau để tạo dựng một kiến trúc gần giống như “Stone Henges” bên Anh Quốc. Tiếc thay xe chạy nhanh quá và thời giờ hơi gấp rút, tôi không thể dừng lại để chụp ảnh; và chưa chắc ǵ tôi kèo nài được ông tài xế khó tánh của ḿnh ngừng xe lại bên lề xa lộ.

Đến Campbell Town, chúng tôi chạy xe chậm để t́m khách sạn. Campbell là một thành phố có nhiều kiến trúc lâu đời do phạm nhân xây. Bây giờ những ṭa nhà này trở thành các di tích lịch sử và thường được dùng làm “bed and breakfast”. Thấy một căn nhà khang trang xinh xắn, tôi muốn vào xem với mục đích ngủ lại đó. Trái lại với người bạn đời của tôi, anh chỉ muốn ngủ đêm tại những khách sạn mới xây, sáng sủa, sạch sẽ. Sau khi kèo nài và hứa với anh rằng tôi chỉ muốn xem pḥng thôi rồi tùy anh quyết định, anh ngần ngừ lê bước theo tôi vào gơ cửa. Đây là một căn nhà gạch nâu ba tầng, các khung cửa sổ sơn màu xanh lá cây đậm, sau cửa kính các rèm cửa thêu trắng rất mỹ thuật. Ngay bên cạnh nhà, một ḍng sông nhỏ cây cối sầm uất che phủ, nước chảy ŕ rào. Gơ cửa một hồi lâu, tôi nghe có tiếng chân tiến về phía ḿnh, sau mấy ṿng khóa xoay lách cách, cánh cửa được kéo ra chầm chậm. Từ bàn tay nhăn nheo đồi mồi níu cái nắm cửa, tôi đưa mắt nh́n lên khuôn mặt nhăn nheo mà thời gian đă ấn vào đó những luống cày vĩnh viễn. Tôi chào và giải thích cho chủ nhà rằng ḿnh muốn xem pḥng để quyết định về chỗ trú ngụ qua đêm. Ông mở cửa rộng hơn, ra hiệu cho chúng tôi bước vào. Biết rằng thế nào anh Tuấn cũng phản đối nên tôi không nói ǵ cả, chúng tôi đi theo sau tấm lưng c̣ng và những bước chân nặng nề của ông lệt bệt trên sàn gỗ. Dùng một ch́a khóa thật cũ xưa, ông mở cửa căn pḥng ngủ. Trước mặt tôi là một căn pḥng rất dễ thương và ấm cúng. Giường trắng dầy và êm, trong góc pḥng là một bộ ghế bành vừa hai người ngồi, trên tường có những bức ảnh trắng đen, cảnh đồng quê. Anh Tuấn nắm tay tôi dẫn ra ngoài, biết ư, tôi ngỏ lời cám ơn người chủ nhà đă cho chúng tôi xem pḥng. Ông lẵng lặng gật đầu và tiễn chúng tôi ra, đôi mắt xanh đục không nh́n vào mắt tôi nên tôi không biết ông nghĩ ǵ. Tôi bước ra khỏi nhà ông, man mác trầm tư bao điều luyến tiếc. Tôi tiếc rằng ḿnh không được ở lại chốn này, để chia sẻ cùng ông một mảnh lịch sử. Tôi xót thương cho tuổi già và cảnh cô độc của ông, tôi xót thương cho căn nhà vắng khách văng lai, tôi xót thương cho những h́nh bóng xưa c̣n lẩn khuất đâu đây trong các hành lang tối.

Đóng cửa xe xong, tôi nghe tiếng thở phào của anh Tuấn. Biết tôi hơi buồn anh nh́n tôi:

- Anh không cảm thấy thoải mái ở lại đây, anh sợ không ngủ được th́ ngày mai bị mệt không lái xe nổi!

- OK!

Môi điểm nụ cười nhẹ, anh nhanh nhẩu lái xe chạy ra phố, vui vẻ ghé vào một khách sạn tiền chế. Vài phút sau, anh hân hoan cầm thẻ nhựa ch́a khóa vừa nhận được, đưa tôi đến một dăy pḥng, kiến trúc như những cái hộp vuông vức. Tôi mở cửa pḥng ngủ, kéo hành lư vào, gieo ḿnh xuống giường, nh́n quanh chốn tạm trú mới của ḿnh. Sạch sẽ, giản dị, giống như Motel 6 của Mỹ, không có cá tính đặc biệt. Dù hơi chán nhưng tôi buộc ḿnh phải chấp nhận, v́ tôi luôn luôn tự nhắn nhủ rằng: Tôi có thể chịu đựng và chia sẻ bất cứ điều ǵ trên con đường thiên lư với người bạn đường của ḿnh, chỉ cần người ấy được vui là đủ rồi.

Sáng hôm sau, khởi hành thật sớm, chúng tôi hy vọng có thêm giờ ngắm cảnh và về lại Hobart trước khi chiều xuống. Theo đường A4 về hướng đông qua các thành phố nhỏ như Avoca, Fingal và St. Marys; thỉnh thoảng ngừng xe vài phút để chụp ảnh những khung cảnh thú vị như ngôi nhà thờ nho nhỏ nằm trơn trọi trên đồi, tháp chuông vươn lên trong bầu trời xanh thẫm. Cảnh trí yên lặng, hoang liêu đưa tâm trí tôi vơ vẩn tưởng tượng đến một thời quá khứ xa xăm nào đó, có những chiếc xe ngựa lộc cộc đi cùng một con đường với ḿnh.

Đoạn đường từ Campbell đến St. Marys rất tốt và bằng phẳng ;nhưng từ St. Marys ra bờ biển, đường đổ dốc ngoằn ngoèo như con rắn, hai bên núi thông mọc tươi mát, cao ṿi vọi, có những khúc quanh hiểm nghèo, không thấy được các xe chạy ngược chiều nên Tuấn phải bấm c̣i làm dấu hiệu. Gần đến biển, tôi cảm thấy ḷng nôn nao hẳn lên, nhấp nhỏm trên ghế, ráng nh́n màu biển xanh thấp thoáng, băi cát vàng với những ngọn sóng bạc xô đuổi nhau sau rừng cây. Dù xe đang chạy, tôi vẫn ráng chụp ảnh lai rai, dĩ nhiên là chẳng có tấm nào ra hồn cả. Từ ngày đổi qua máy digital th́ bệnh ngứa tay của tôi thêm trầm trọng. Bấm máy càng nhiều và xóa ảnh cũng nhiều, mấy ngón tay chẳng được nghỉ ngơi ǵ cả. Nhập vào đường A3, xe chạy theo bờ biển Tasman phía trái và công viên quốc gia Douglas Apsley  bên phải. Thấy đường vào công viên không xa (10km) chúng tôi quyết định vào thăm viếng. Xe chạy vào con đường đất nhỏ gồ ghề, chung quanh quang cảnh khô khan, thỉnh thoảng hiện ra vài mái nhà nho nhỏ, mấy con ḅ đen lặng lẽ gặm cỏ khô. Xe chạy măi mà chẳng thấy dấu hiệu ǵ của công viên cả, Tuấn nản chí muốn quay ra v́ thấy có vài chiếc xe cũng đă quay về đường cũ. Tôi năn nỉ anh đi thêm chút nữa, tôi không bao giờ sợ lạc đường cả, v́ có khi nhờ đi lạc, tôi lại kiếm ra nhiều cảnh để chụp hơn là cứ chạy bon bon trên con đường chính. Ch́u vợ, Tuấn ráng lái thêm vào con đường đầy ổ gà, ngồi trên nệm xe mà cứ tưởng ḿnh đang cưỡi ngựa. Chỉ vài phút, tôi thấy sau đám cây có vài chiếc xe và các du khách cũng đang mang giày, chống gậy sửa soạn đi bộ vào núi. Dưới một cái cḥi gỗ, tấm bản đồ lớn sau khung kính chỉ đường đi bộ lên các nơi có cảnh đẹp. V́ thấy các đoạn đường này không dài lắm, chúng tôi vác chân máy đi t́m cảnh.

Theo con đường ṃn nhỏ dưới bóng cây, tôi tản bộ vào rừng. Hai bên cây cối xanh tươi, tầm gửi giăng mắc như những tấm rèm cửa từ cành thông già khẳng khiu gầy guộc. Trên mặt đất, các cây dương xỉ bé bỏng và thông non mọc chi chít, các tia nắng xuyên qua cành thông cao, rọi lốm đốm xuống bầy cây nhỏ, ửng chiếu màu xanh lục nơn nà thắm tươi trong ḷng rừng tối.

Từ vách núi cao, tôi nh́n cảnh bao la trải dài lên phương bắc, núi đồi cao thấp xanh biếc chập chùng, thung lũng cỏ vàng bát ngát. Thấy có hồ nước xanh biếc sâu thẳm phía dưới, tôi men theo đường dốc, thận trọng từng bước trèo xuống. Tuấn càu nhàu than phiền nhưng cũng đi theo, anh luôn miệng nhắc nhở tôi đi chậm lại. V́ anh biết là mỗi khi tôi thấy được cảnh đẹp th́... tam tứ núi cũng trèo, thất bát giang cũng lội và cửu thập đèo cũng... vác máy ra đi!  

Xuống đến bờ hồ, tôi bước trên những tảng đá phơi ḿnh trong ḍng nước mát. Hồ lục thủy, phản chiếu màu sắc của núi bạc, trời xanh và rừng thẳm, mặt nước lặng yên như gương. Ngồi trên một tảng đá, tôi lắng nghe tiếng chim chí chóe chuyền cành, tiếng các con thú nhỏ sột soạt chạy trong bụi rậm, tiếng nước chảy róc rách qua ghềnh đá thấp. Tôi cảm thấy gió mơn man nhẹ trên tóc, trên da; nắng âm ấm chuyền cho tôi những sinh khí mới. Khi nghe tiếng anh Tuấn gọi, tôi vội vă chỉnh máy ảnh, chụp h́nh các tảng đá tṛn trĩnh, hàng cây ven hồ phản chiếu trong nước, và những tấm ảnh kỷ niệm cho nhau.

Trở ra đường A3, sau bữa ăn trưa trên băng ghế công viên nh́n ra biển Bicheno, chúng tôi trực chỉ ra Freycinet National Park.

Freycinet là một bán đảo lớn, có nhiều băi biển đẹp, màu cát thay đổi tùy địa chất. Có băi cát trắng tinh v́ có nhiều silica, có băi cát hồng/vàng v́ có micas và quartz. Trên bờ biển Honeymoon Bay, những ghềnh đá hoa cương màu cam đỏ v́ trong ấy trộn lẫn chất Iron Oxide và che phủ thêm bằng một loại rêu màu cam.

 

Đường C302 ra bán đảo tuy xa nhưng rất tốt, xe chạy nhanh cả trăm cây số giờ, gần 40km mới đến những băi biển đẹp.

Ngừng lại  một băi biển vắng, bước trên con đường ṃn nhỏ giữa hàng cây, Tuấn dừng lại nh́n ra biển; tôi đi sau, chụp tấm h́nh anh đứng một ḿnh trong biển trời mênh mông, đóng khung giữa ṿm cây, cành khô vương vấn đan vào nhau. Nắng vàng chan ḥa trên Great Oyster Bay, nước trong veo, cạn và mát. Với đôi chân trần, tôi chạy trong nước ra thật xa, đá nước tung tóe, ḷng nhẹ thênh thang như cánh chim, vui như trẻ thơ ngày hội. Một giấc mộng nho nhỏ cưu mang trong tôi nay đă thành. Tôi đă đến, tôi đă giẫm chân trên cát trắng, nước xanh của biển Tasman, tôi đă nhặt những vỏ ốc xà cừ to như bàn tay ḿnh, đẫm ḿnh trong nắng thu mênh mang... tôi hết ḷng cảm tạ thượng đế đă ban cho ḿnh một đời sống súc tích, may mắn và đầy hồng phúc.

Tại Honeymoon Bay, Tuấn chụp cho tôi mấy tấm ảnh trên ghềnh đá đỏ. Dưới vịnh, vỏ ṣ, ốc trắng xóa nằm đầy trên cát. Dù có thèm lội chơi như một đứa trẻ, tôi cũng phải nhịn để trở lên bờ. Tuấn chụp ảnh phong cảnh bằng máy Hasselblad, anh vác chân, trèo quanh các ghềnh đá săn h́nh. Anh ta làm cái ǵ cũng nhanh cả cho nên tôi cũng không cù cưa câu giờ thêm được.

Theo xa lộ A3 về lại miền nam Tasmania, Tuấn muốn đi thăm Port Arthur ngoài bán đảo Tasman. Bán đảo Tasman là một công viên quốc gia có nhiều cảnh đẹp và di tích lịch sử. Từ thành phố Sorell, đổi qua xa lộ A9, bán đảo này nối liền với Tasmania bằng một cây cầu, phía bắc là  vịnh Blackman và phía nam là vịnh Norfolk. Port Arthur ở tận cuối bán đảo nh́n ra vịnh Maingon. Port Arthur thành lập năm 1830, mới đầu chỉ là một xưởng đốn rừng bán gỗ. Năm 1842, một nhà tù lớn được xây tại đây. Nhiều năm sau, các tù nhân không c̣n nữa v́ họ trở thành những kẻ khai phá rừng, đốn cây và xây dựng... Dần dần, dân cư tụ tập, mở mang trường học, nhà thương, phố xá... Các kiến trúc ngày xưa được trở thành những di tích lịch sử của nước Úc. Quốc gia này trong quá khứ là một chốn lưu đày cho tội phạm từ Âu Châu, nhất là Anh Quốc. Nhờ những di tích lịch sử và bờ biển đẹp, Port Arthur trở thành một địa điểm du lịch khá nổi tiếng. Port Arthur c̣n được nhiều người biết thêm v́ một thảm họa xảy ra vào ngày 28 tháng tư, năm 1996. Một người thanh niên giàu có tại Hobart đă nổi khùng, lái xe lên Port Arthur, dọc đường dùng súng giết người và sau đó vào trung tâm du lịch, bắn chết thêm rất nhiều người, kể cả những đứa trẻ. Tổng cộng 35 người bị thiệt mạng gồm du khách và nhân viên làm việc ngay tại trung tâm. V́ thế, một trong những lời khuyên cho du khách là “Đừng nên hỏi thăm các nhân viên hướng dẫn du lịch tại Port Arthur về thảm họa này v́ có nhiều người mất thân nhân và bạn bè, bây giờ họ chỉ muốn quên đi thảm họa ấy chứ không muốn được nhắc tới nữa.”

Chiều đă xuống khi chúng tôi đến Port Arthur, từ trên đồi, chúng tôi nh́n bao quát các ṭa nhà xưa ửng vàng trong nắng chiều. Xa xa, biển xanh thấp thoáng và các thuyền buồm trắng lướt sóng nhẹ nhàng. Quá khứ như những tiếng nhạc mong manh, ch́m dần vào không gian tím.

Hoàng hôn xuống trên đường về Sorell. Mây đổi màu rực rỡ phản chiếu tơ vàng lóng lánh trên những lượn sóng, thấy tôi nhấp nhổm không yên, Tuấn cảm thấy tội nghiệp nên t́m chỗ vắng, ngưng xe cho tôi chụp ảnh. Không dám lạm dụng ḷng tốt của tài xế, tôi ráng chụp ảnh thật nhanh, anh phụ tôi dàn chân ba càng v́ thấy tôi hơi chậm chạp. Trời đă tối, may nhờ có chân máy nên tôi có được vài tấm ảnh sắc nét. Xe đang chạy bỗng ngửi thấy mùi khói cháy rừng, ngoài vịnh Norfolk, một ḥn đảo nhỏ đang bốc cháy, có thể v́ cỏ khô sau mùa hạ. Tôi chụp được mấy tấm ảnh có lửa hồng và khói đen bốc lên từ đỉnh cao của đảo như hỏa diệm sơn, các ngọn lửa nhỏ chạy dài xuống biển như phún thạch. Bầu trời mây đỏ như hoen máu, phản chiếu xuống mặt nước. Khung cảnh vừa bi thảm vừa hào hùng. Đưa cuộc hành tŕnh cuối ngày của chúng tôi vào một đoạn kết đầy ư nghĩa với lịch sử của Port Arthur.

Về đến Sorell trời đă tối, thành phố gần phi trường nên chúng tôi muốn ở lại đây để ngày mai bay chuyến sớm. Một cô bé rất dễ thương, làm việc tại McDonald, kiếm giùm chúng tôi chỗ ngủ. Chín giờ tối, tôi và Tuấn uể oải bước vào “Blue Bell Inn”. Một căn nhà thật đẹp, cũng là một di tích lịch sử v́ được xây bởi tù nhân. Pḥng chúng tôi ngủ là một căn pḥng tôi chỉ được chiêm ngưỡng trên tạp chí mà không biết bao giờ ḿnh mới có cơ hội bước vào. Anh Tuấn không có lư do ǵ để chê cái “Bed and Breakfast” này cả. Chiếc đồng hồ quả lắc ngoài pḥng khách thong thả điểm mười tiếng chuông .Tôi ngạo nghễ nh́n người bạn đường của ḿnh (cuối cùng tôi cũng thắng cuộc chiến “bed and breakfast); mắt lim dim, tôi ngă xuống giường cái bịch. Quả là... ở hiền gặp lành, đêm cuối cùng của tôi tại Tasmania là một đêm đầy mộng đẹp.

Tasmania, April, 2006 

Tôn Nữ Thu Nga

San Dimas- California

TRANG CHÍNH TRANG TRƯỚC